| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 28-03-2008 10:03:19 pm Tiêu đề: Bảng Dịch của Hoigio!!!!!!!!! |
|
|
Người thầy giỏi nhất mà tôi từng được học.
David Owen. Trích từ Reader's Digest.
Thầy Witson dạy về môn khoa học ở lớp 6. Vào ngày đầu tiên chúng tôi học thầy, thầy đã có một bài giảng về một lòai sinh vật có cái tên: cattywampus, một lòai chuyên sống về đêm và có khả năng thích nghi với điều kiện sống kém nên đã bị diệt chủng vàao thời kỳ băng hà. Ông ấy chỉ cho chúng tôi xem cái bộ não của lòai sinh vật này khi ông ấy đang thuyết trình. Chúng tôi ghi chép lại và làm một bài kiểm tra trắc nghiệm ngay sau đó.
Khi thầy trả lại bài kiểm tra cho chúng tôi, tôi hòan tòan bị sốc. mỗi câu trả lời của tôi đều bị đánh dấu đỏ. Tôi sai hòan tòan. Phải có một cái gì đó sai sót ở đây! Tôi đã viết chính xác tất cả những gì thầy Whitson đã giảng. Sau đó tôi thấy tất cả mọi người đều nhận được một kết quả như vậy. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi tự hỏi.
“rất đơn giản”, thầy Whitson giảai thích,”vì thầy đã bịa ra tòan bộ những gì về con cattywampus. Và trên thực tế thì chả có một lòai sinh vật nào như vậy.” Do vậy mà những gì chúng tôi đã ghi chép là hòan tòan sai. Và chúng tôi không thể hi vọng có được điểm cho những câu trả lời sai.
Tất nhiên là tất cả chúng tôi đều rất tức tối. bài kiểm tra kiểu gì vậy trời? Và ông thầy kiểu gì đây?
Thầy Whitson bảo rằng chúng tôi phải nhận ra được điều này ngay khi ông ta cho xem não của con cattywampus(mà thực tế đó là não của một con mèo) và tất nhiên là nếu ông ta không bảo rằng sinh vật này không còn tồn tại.ông ta đã bịa ra tất cả những chi tiết về khả năng nhìn trong bóng tối tuyệt vời của nó cũng như màu sắc của bộ lông của chúng và vô số những chi tiết khác. Ông ta đưa ra một cái tên lạ hóăc và hầu như tất cả chúng tôi đều không hề hòai nghi về nó. Những con điểm không này sẽ được lưu vào sổ”, thầy nói. Và nó đã như vậy.
Thầy Whitson mong rằng chúng tôi sẽ học được một điều rằng cả thầy giáo và sách vở đều không thể đúng tuyệt đối. Và thực tế là không ai như vậy. ông ấy bảo rằng chúng tôi phải luôn cảnh giác vào phải phản đối lại nếu như thấy những điều ông ta nói hay sách vở viết là sai.
Mỗi lớp học với thầy Whitson cứ như là một cuộc phiêu lưu. Tôi vẫn còn nhớ tòan bộ về vài tiết học khoa học học với ông ấy. Một lần ông ấy bảo với chúng tôi rằng Volkswagon là một sinh thể và chúng tôi mất trắng 2 ngày để tổng hợp những phản biện mà ông ấy có thể chấp nhận. ông ấy luôn luôn tạo ra những cái bẫy cho đến khi chúng tôi không chỉ biết thế nào là một sinh thể mà còn dám mạnh dạng đứng lên bảo vệ những điều mà chúng tôi cho là đúng.
Chúng tôi luôn mang theo cái tư tưởng hòai nghi mà thầy Whitson đã truyền đạt trong tất cả những lớp học khác. Và điều này cũng thường gây ra những phiền tóai đối với những thầy cô không thường bị thử thách. Trong lúc giáo viên lịch sử của chúng tôi đang giảng về một thứ gì đó thì có những tiếng ngáp và một ai đó kêu lên “cattywampus”.
Nếu tôi đựơc đưa ra một giải pháp cho những vấn đề ở trường thì đó chhính là thầy Whitson. Tôi thì vẫn chưa có những phát kiến khoa học nào nhưng giờ học của thầy Whitson đã thử thách tôi những điều rất quan trọng: lòng can đảm để nhìn thẳng vào mắt người khác và nói rằng họ sai. Ông ấy còn chỉ cho chúng tôi thấy rằng thật là thú vị khi làm điều đó.
Kh6ng hẳn ai cũng nhận ra sự quan trọng này. Một lần tôi kể với thầy dạy tiểu học của tôi về thầy Whitson. Và thầy rất ngạc nhiênvà thốt lên: “Ông ấy không thể đùa với em như vậy chứ.” Tôi nhìn thẳng vàao mắt thầy tôi và bảo rằng thầy đã sai.
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
|
|
| Về Đầu Trang |
|
hoigio17 Thành viên ưu tú

Ngày tham gia: 18 7 2007 Số bài: 381
|
Gửi: 28-03-2008 09:03:19 am Tiêu đề: |
|
|
hoigio đã dịch xong bài này rùi, ngốn gần một tiếng đồng hồ luôn, nhưng past wa cái box này không được nên các bạn chịu khó thông qua cái link này để xxem bản tiếng việt nhe: http://binhngoc17.googlepages.com/Ngithygiinhtmtitngchc.doc
_________________ <h1>How can I find my motivation!</h1>
|
|
| Về Đầu Trang |
|
hoigio17 Thành viên ưu tú

Ngày tham gia: 18 7 2007 Số bài: 381
|
Gửi: 28-03-2008 07:03:45 am Tiêu đề: |
|
|
Thấy bạn rain mình post truyện hay wá, hoigio cũng xin góp một câu chuyện, tạm thời thì nó là một bảan tiếng Anh mà hoigio đọc được trên blog của một người bạn. Đây là một câu chuệyn về cách học và cũng được coi như là một tinh thần mà tất cả những sinh viên cũng như nhữung gnười al2m nghiên cứu khóa học caaaần phảai có. Người ta luôn nghĩ raằng tư tưởng như thế này chỉ đúng trong những môn khao học xãa hội nhưng thật sự ra nó cũng đúng trong cách môn khoa học tự nhiên. Chừng nào rảnh, hoigio sẽ dịch ra bản tiếng Việt.
Best Teacher I Ever Had
by David Owen
Extracted from Reader's Digest (Asian Edition), April 1991, pp. 47-48.
(From: Dr Leong Hon Wai, ISCS, NUS; To: All my students)
Mr. Whitson taught sixth-grade science. On the first day of class, he gave us a lecture about a creature called the cattywampus, an ill-adapted nocturnal animal that was wiped out during the Ice Age. He passed around a skull as he talked. We all took notes and later had a quiz.
When he returned my paper, I was shocked. There was a big red X through each of my answers. I had failed. There had to be some mistake! I had written down exactly what Mr. Whitson said. Then I realized that everyone in the class had failed. What had happened?
Very simple, Mr. Whitson explained. He had made up all the stuff about the cattywampus. There had never been any such animal. The information in our notes was, therefore, incorrect. Did we expect credit for incorrect answers?
Needless to say, we were outraged. What kind of test was this? And what kind of teacher?
We should have figured it out, Mr. Whitson said. After all, at the every moment he was passing around the cattywampus skull (in truth, a cat's), hadn't he been telling us that no trace of the animal remained? He had described its amazing night vision, the color of its fur and any number of other facts he couldn't have known. He had given the animal a ridiculous name, and we still hadn't been suspicious. The zeroes on our papers would be recorded in his grade book, he said. And they were.
Mr. Whitson said he hoped we would learn something from this experience. Teachers and textbooks are not infallable. In fact, no one is. He told us not to let our minds go to sleep, and to speak up if we ever thought he or the textbook was wrong.
Every class was an adventure with Mr. Whitson. I can still remember some science periods almost from beginning to end. On day he told us that his Volkswagon was a living organism. It took us two full days to put together a refutation he would accept. He didn't let us off the hook until we had proved not only that we knew what an organism was but also that we had the fortitude to stand up for the truth.
We carried our brand-new skepticism into all our classes. This caused problems for the other teachers, who weren't used to being challenged. Our history teacher would be lecturing about something, and then there would be clearings of the throat and someone would say ``cattywampus.''
If I'm ever asked to propose a solution to the problems in our schools, it will be Mr. Whitson. I haven't made any great scientific discoveries, but Mr. Whitson's class game me and my classmates something just as important: the courage to look people in the eye and tell them they are wrong. He also showed us that you can fun doing it.
Not everyone sees the value in this. I once told an elementary school teacher about Mr. Whitson. The teacher was appalled. ``He shouldn't have tricked you like that,'' he said. I looked that teacher right in the eye and told him that he was wrong.
_________________ <h1>How can I find my motivation!</h1>
|
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 27-03-2008 11:03:08 pm Tiêu đề: |
|
|
Hôm sau post tiếp nha!!!!...
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 27-03-2008 11:03:00 pm Tiêu đề: |
|
|
1000 con hạc giấy
--------------------------------------------------------------------------------
Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.
Chàng trai bật khóc.
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 27-03-2008 11:03:17 pm Tiêu đề: |
|
|
Chuyện đời thường
Nghị Minh
Đây là một câu chuyện đời thường, cảm động của nhà văn Nghị Minh (Trung Quốc). Hai nhân vật chính trong truyện đă trải qua những ngộ nhận, bi kịch để cuối cùng nhận ra nhau khi một người không c̣n nữa trên đời.
Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh c̣n nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một ḿnh bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.
Tôi đồng ư ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn pḥng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn pḥng chan ḥa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một ṿng quanh pḥng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống th́ anh bảo:
- Nào, chúng ḿnh về quê đón mẹ nhé!
Chồng tôi cao lớn, c̣n tôi th́ bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh căi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.
Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở pḥng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đă, một hôm bà bảo:
- Các con thật chẳng biết chi tiêu ǵ cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm ǵ kia chứ?
Tôi cười:
- Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ th́ ai nấy đều vui vẻ cả.
Bà cúi đầu lầu bầu ǵ ǵ đấy. Chồng tôi bảo:
- Đây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.
Bà không nói ǵ nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả th́ bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và th́ thầm:
- Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ th́ sẽ chẳng sao cả, phải không nào?
Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những ḥa âm trái tai.
Điều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai ḿnh ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ th́ coi sao được, bà nghĩ vậy. V́ thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy ǵ th́ bà khua đũa đụng bát tỏ ư không bằng ḷng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bă người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. V́ thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. Đôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác th́ bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.
Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế th́ bà nh́n thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm ĺ trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quưt chẳng biết làm ǵ. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ư. Tôi điên tiết lên vặn lại:
- Thế th́ rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?
Anh trợn mắt:
- Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch th́ ăn cũng có chết đâu, hả?
Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui ḷng trước.
Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy "nhiệm vụ nặng nề" này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nh́n ngó tôi với ư trách móc tôi không làm tṛn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Để thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo:
- Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?
Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đ́a v́ ấm ức. Sau cùng anh thở dài:
- Cứ coi như là em v́ anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?
Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.
Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng ḱm lại mà không tài nào ḱm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào pḥng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi b́nh tâm lại th́ nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, c̣n anh th́ đứng ngay trước cửa pḥng vệ sinh căm tức nh́n tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được ǵ, thật ra nào ḿnh có cố ư nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi căi nhau to. Mới đầu mẹ anh c̣n giương mắt đứng nh́n, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nh́n tôi rồi đi ra theo bà.
Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở ḿnh đă phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy c̣n muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn ǵ cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo:
- Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!
Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đă có bầu. Bây giờ mới rơ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng ḿnh và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?
Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến ḷng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nh́n tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào ḷng tôi. Tôi tự nhủ "đừng nh́n anh ấy, đừng nh́n anh ấy", và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: "Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!" rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một ṿng. Ước muốn ấy đă không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lă chă. V́ sao chỉ một lần căi nhau đă làm cho t́nh yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ?
Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Th́ ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nh́n anh không nói ǵ. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vă bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lư trí, biết tách bạch t́nh và tiền rạch ṛi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lă chă tuôn rơi.
Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ư định của ḿnh rồi t́m anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư kư ngạc nhiên nh́n tôi:
- Ơ ḱa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà.
Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi t́m được anh th́ bà đă tắt thở rồi. Anh không hề nh́n tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nh́n khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?
Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nh́n tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buưt đâm vào bà... Cuối cùng th́ tôi đă hiểu tại sao anh ấy chán ghét ḿnh. Nếu hôm ấy ḿnh không nôn oẹ, nếu hôm ấy ḿnh không to tiếng căi nhau với anh ấy, nếu... Trong ḷng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.
Anh lẳng lặng dọn vào ở pḥng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Ḷng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói ǵ. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận c̣n hơn. Tôi có cố ư để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái tḥng lọng thắt vào tim anh.
Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nh́n qua cửa kính thấy chồng ḿnh đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đă hiểu rơ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng ḿnh, trân trân nh́n anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói ǵ hết, và cũng chẳng biết nói ǵ. Cô gái nh́n tôi, nh́n chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nh́n lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ c̣n nghe thấy tim ḿnh đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa th́ tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngă xuống. Đêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, t́nh yêu giữa hai chúng tôi cũng đă chết.
Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ư định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.
Tôi sống một ḿnh. Đi bệnh viện khám thai một ḿnh. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng d́u đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.
Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong pḥng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đă biết tờ giấy đó viết ǵ rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đă dần dà học được cách giữ b́nh tĩnh. Tôi nh́n anh, cất mũ rồi bảo:
- Đợi một tí, tôi sẽ kư ngay đây.
Anh nh́n tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác ǵ tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: "Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy... ". Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nh́n cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem ǵ hết, liền kư tên ḿnh và đẩy tờ giấy cho anh.
- Em có bầu rồi đấy à?
Đây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi.
- Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi.
Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nh́n nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng ḷng tôi đă không c̣n ǵ nữa, rất nhiều thứ đă biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.
Không nhớ là anh ấy đă nói với tôi bao nhiêu lần câu "Xin lỗi" nữa. Trước đây tôi cứ tưởng ḿnh sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ th́ không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nh́n tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đă rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố t́nh, c̣n anh th́ cố t́nh. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, c̣n với anh th́ tim tôi đă lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm kư vào tờ giấy kia, hôn nhân và t́nh yêu, tất cả đều đă biến mất khỏi trái tim tôi. Có hôm anh định trở lại pḥng ngủ của chúng tôi. Anh vào th́ tôi ra pḥng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở pḥng của bà.
Đêm đêm, đôi lúc từ pḥng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở tṛ cũ chứ ǵ. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoăn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh v́ hai người yêu nhau. Bây giờ th́ chúng tôi c̣n có ǵ nữa đâu? Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quăng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ ǵ cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v... Những thứ ấy chất gần đầy căn pḥng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đă trơ như đá. Anh đành giam ḿnh trong pḥng, ngồi gơ phím máy tính lạch cạch. Chắc là t́m vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu c̣n có ư nghĩa ǵ với tôi nữa.
Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, h́nh như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cơng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Đến bệnh viện, anh lại cơng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ư nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: "Trên đời này, liệu có ai yêu thương ḿnh như anh ấy không nhỉ?"
Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dơi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh. Khi tôi ra khỏi pḥng đẻ, anh nh́n tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngă xuống. Tôi gào tên chồng ḿnh, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại...
Tôi cứ tưởng ḿnh sẽ không bao giờ c̣n nhỏ nước mắt v́ anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong ḷng.
Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đă ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: "Chị nên chuẩn bị hậu sự đi th́ vừa". Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào pḥng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đă phát hiện ḿnh bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là...
Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con ḿnh:
"Con của bố. V́ con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con th́ bố mới chịu ngă xuống. Đấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ...
Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quăng đời con lớn lên th́ vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy th́ con có thể tham khảo ư kiến của bố, con nhé!
Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như ḿnh đă cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hăy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả v́ con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quư nhất..."
Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé c̣n ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:
"Em yêu quư. Được lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hăy tha thứ việc anh đă làm tổn thương em. Hăy tha lỗi việc anh giấu t́nh h́nh bệnh tật của ḿnh, chẳng qua chỉ v́ anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời... Em yêu quư. Nếu khi đọc những ḍng này mà em khóc th́ nghĩa là em đă tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh... Anh sợ rằng ḿnh sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đă mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rơ ngày tặng, em nhé..."
Khi tôi trở lại bệnh viện th́ anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói:
- Anh ơi, anh hăy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con măi măi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong ḷng anh đấy, anh ạ...
Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào ḷng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt...
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 27-03-2008 11:03:28 pm Tiêu đề: |
|
|
ÁNH DƯƠNG BÊN HỒ MÙA ĐÔNG
“Dòng sông cũ vẫn mãi êm trôi theo ngày tháng, từng hàng cây rũ nghiêng nghiêng chìm trong bóng chiều xuống…”, lời bài hát cũng là nỗi buồn da diết trái tim tôi.
Ngày ấy và bây giờ… một khoảng thời gian khá dài để có thể vùi lấp những kỷ niệm buồn, để có thể phai dần một thời học trò nghịch ngượm. Nhưng không, đã sáu năm rồi tôi không bao giờ quên buổi chiều hôm đó.
Tôi là một chàng trai lớn lên từ miền Trung nghèo khó, trong một gia đình gia giáo, so với những đứa bạn cùng tuổi thì tôi thuộc dạng “con nhà nghèo nhưng ham học”.
Năm học lớp 11, cứ mổi buổi chiều, sau 5 giờ tôi lại mang chiếc bata cũ rách vào và chạy về hướng mặt trời lặn đến đồi núi Xương Rồng. Đây là ngọn đồi mà tôi thường ngồi một mình ngắm mặt trời lặn. Xa xa đằng kia là dòng sông Liên Bạch với những con nước đang lặng lẽ trôi về sườn Nam. Và cũng từ nơi đây, lần đầu tiên tôi nhìn thấy em, người con gái đang hái củi một mình ven rừng trong ánh chiều chập choạng.
Em tên Bạch Liên, thật trùng hợp với dòng sông Liên Bạch. Em là chị cả trong một gia đình có ba, mẹ và hai người em trai. Nhà em rất nghèo, đến nỗi ba mẹ em phải để lại ba chị em của Liên ở quê để đi làm ăn nơi miền xa. Là chị cả, Liên phải lo từng bữa ăn cho cả nhà, bảo ban hai em trai học hành... Tôi khâm phục ở em đức tính chịu thương chịu khó và đầy hoài bão.
Kể từ ngày gặp gỡ ấy, tôi như một con người khác hẳn. Trong tôi có một sức mạnh thật kỳ lạ, tôi làm việc gì cũng nhanh chóng, việc học ở trường cũng tiến bộ rõ nét. Và từ đó, ngày nào tôi cũng chạy thể dục đều đặn sau 5 giờ chiều và cũng thường gặp em đi hái củi ven rừng cạnh dòng sông phẳng lặng và rừng Bạch Đàn ngút ngàn một màu xanh thăm thẳm.
Có một hôm, trời chiều đã tối mịt nhưng tôi vẫn chạy, tôi cũng không rõ vì sao nữa, vì thói quen hay vì nghĩ rằng em vẫn đợi tôi nơi chân đồi ấy… Và khi đến nơi, thật cảm động, em vẫn còn chờ tôi… Tôi quyết định thay em gánh hai bó củi nặng trĩu về, thế là từ đó tôi biết nhà em - một mái nhà tranh thật nhỏ bé nằm khuất trong một vườn đào rộng thênh thang, sạch sẽ và ngăn nắp.
Thời gian trôi qua...
Đến cuối năm học lớp mười hai, tôi sắp bước vào kỳ thi tốt nghiệp còn em đã học xong chương trình lớp mười một. Tôi vẫn chạy đều đều và em vẫn đi hái củi như mọi khi. Em lo lắng cho kỳ thi của tôi còn nhiều hơn cả tôi, em bảo tôi phải cố gắng để thi tốt và phải vào được đại học, tôi cũng biết ước mơ của em là vào khoa Văn Trường đại học Sư phạm Quy Nhơn. Rồi kỳ thi tốt nghiệp cũng đến, tôi làm bài tốt hơn cả mong đợi của bản thân và bố mẹ, ánh mắt em thật rạng ngời và hạnh phúc khi nghe tin tôi làm bài tốt. Riêng bản thân mình, tôi rất tự tin vào kỳ thi đại học sắp đến.
Thế nhưng…
Thật trớ trêu, tôi đau điếng cả tâm hồn khi ngày tôi nhận được điểm thi tốt nghiệp cũng chính là ngày tuyệt vọng điếng người. Tôi vào trường xem điểm thi, hạnh phúc vì điểm cao chất ngất, tôi đạp xe thật nhanh về nhà em để báo tin mừng, bởi em là người đầu tiên tôi muốn báo tin.
Nhưng đau đớn thay, chuyến tàu lửa từ Hà Nội đã cướp mất em hơn một tiếng đồng hồ trước đó. Tôi sụp đổ khi vào nhà em, tôi không thể thốt nên lời khi đã mất em vĩnh viễn...
Tôi tuyệt vọng nhưng nhờ sự hỗ trợ về tinh thần của ba, mẹ và sự động viên của Vũ, Đại - hai em trai của Liên, tôi lại khăn gói lên đường vào Sài Gòn thi đại học, tôi vẫn linh cảm Bạch Liên luôn ở bên tôi dù là ở quê nhà hay ở Sài Thành. Tôi vẫn thấy ánh dương chiếu sáng tâm hồn mình trong bầu trời tối mịt.
Cho đến hôm nay, đã sáu năm rồi tôi vẫn nhớ về em như thuở ban đầu, vẫn đôi mắt dịu hiền, nước da ngăm đen, vẫn ý chí cùng sức sống mãnh liệt ấy. Bạch Liên luôn sống mãi trong tôi, là mối tình đầu không trọn vẹn, thật tinh khôi và thuần khiết như ánh sáng ban mai, mặc dù…tôi chưa nói với em dù chỉ một lời.
Ngôi mộ em giờ này đã rêu phong, cỏ dại mọc đầy trên lối đi, tuy nhiên trong anh em không chỉ là dĩ vãng mà mãi mãi trong suy nghĩ, mãi mãi trong cuộc đời. Dòng Liên Bạch giờ này không biết có còn trôi hiền hòa, có còn ai đùa giỡn như anh và em ngày xưa? Một ngày nào đó gần nhất, anh sẽ về lại nơi ấy thăm em. Dù một mình anh, anh vẫn đến ngọn đồi ngày xưa ấy để ngắm nhìn “ánh dương bên hồ mùa đông”.
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 27-03-2008 11:03:38 pm Tiêu đề: |
|
|
CAPUCHINO
Trong mắt mọi người, anh là người đàn ông lý tưởng, đẹp trai, có sự nghiệp ổn định, tính tình vui vẻ. Có lẽ tôi yêu anh vì điều đó. Tôi không xinh đẹp và cũng chẳng kiêu sa. Với tôi, anh là tình yêu đầu tiên.
Còn với anh, chẳng thể đếm được tôi là người yêu thứ bao nhiêu! Đã có lúc tôi tự đặt cho mình câu hỏi: liệu tôi có phải là người cuối cùng bên anh không? Tôi miên man trong dòng suy nghĩ đó, cứ suy nghĩ và rồi dằn vặt chính mình…
Một buổi sáng, ngồi một mình trong góc quán café quen thuộc, Sài Gòn mưa, đã một tuần tôi và anh không gặp nhau. Chiếc điện thoại rung lên, có tin nhắn mới, từ một số điện thoại rất lạ: cô bé! Lại uống café 1 mình phải không? Vẫn là ly capuchino quen thuộc ngày nào…
Tôi sững sờ, là ai đây? Là ai mà biết tôi thích café capuchino và thói quen ngồi một mình khi trời mưa. Nhưng tôi lại không muốn biết chính xác người gửi tin nhắn cho tôi là ai. Mỉm cười,tôi reply tin nhắn: ừ, vẫn vậy thôi, thói quen mà, không thay đổi được…
Cứ như thế, mỗi buổi sáng, tôi đều nhận tin nhắn từ số máy lạ đó, không hỏi quá nhiều, cũng chẳng cần biết tôi là ai, những câu chuyện không có chủ đề. Đôi khi chỉ là vài lời bình cho bộ phim mới đang chiếu ở rạp, hay một ca khúc mới của ca sĩ nào đó. Tôi đặt cho "người bí ẩn" ấy một cái tên cũng là món đồ uống tôi yêu thích: Capuchino.
Con người bí ẩn ấy đã lôi tôi ra khỏi những suy nghĩ về tình yêu hiện tại của mình! Tôi vẫn gặp anh, nụ hôn anh dành cho tôi vẫn ngọt ngào và không biết từ khi nào tôi sống đơn giản hơn với những gì mình đang có.
Những lúc cô đơn, áp lực cuộc sống, hay cãi nhau với anh tôi lại nhắn tin cho người bí ẩn, chỉ để chia sẻ mà thôi! Tôi kể cho Capuchino nghe về tình yêu của mình, những tâm sự mà chưa bao giờ tôi nói ra với người yêu của tôi. Tôi cảm thấy thoải mái, thật dễ chịu khi có một người lắng nghe mình than thở và không phán xét điều gì, cho dù câu chuyện của mình thật vớ vẩn.
Tôi kể cho Capuchino rằng tôi thích được tặng hoa hồng vào những hôm trời mưa và ngồi nghe bài hát Bức thư tình đầu tiên với người yêu. Tôi thích sưu tập ốc biển, bởi mỗi con ốc đều có một âm thanh khác nhau và tôi cho rằng đó chính là lời tỏ tình của biển…
Capuchino là bí mật của riêng tôi vì thế đọc tin nhắn xong tôi xóa ngay...
Tôi và anh cãi nhau, chẳng có lý do nào, anh nói chúng tôi nên có một thời gian để tìm hiểu nhau nhiều hơn, thời gian tới không gặp nhau là tốt nhất. Nếu là ngày trước thì tôi đã khóc và đau khổ lắm, nhưng không hiểu sao lúc đó tôi đã mỉm cười, tôi thấy anh nói đúng. Tôi kéo ghế đứng dậy trước, đi nhanh ra ngoài và tối đó tôi đã không nhắn tin cho Capuchino…
Hai tuần sau, anh gọi điện hẹn tôi và tôi cũng nhận được một tin nhắn từ Capuchino. Capuchino muốn chúng tôi gặp nhau, tôi từ chối, thật lòng tôi biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm, và tôi quyết định sẽ gặp anh.
Đẩy nhẹ cửa bước vào quán café quen thuộc, không thấy anh, tôi tìm cho mình một góc ngồi và vẫn ly Capuchino. Nhạc vẫn du dương bài Bức thư tình đầu tiên. "Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương…” tôi nhắm mắt lại, lắng nghe, và “Cô bé! Lại uống café 1 mình phải không? Vẫn là ly capuchino quen thuộc ngày nào"…
Giật mình… là anh… Trên tay anh là một bó hồng đỏ thắm, “ngạc nhiên lắm phải không em, em vẫn thích được tặng hoa hồng vào ngày mưa mà. Anh xin lỗi vì đã làm một phép thử với em, và anh biết mình yêu em nhiều lắm, trở về bên anh chứ cô bé thích capuchino”. Lời anh nhòa đi trong những giọt nước mắt của tôi…
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 23-03-2008 11:03:31 am Tiêu đề: |
|
|
Hôm nay đến đây thôi.... để đọc xong rồi post lên cho các bạn xem tiếp!!!!!!
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 23-03-2008 11:03:56 am Tiêu đề: |
|
|
Một câu chuyện rất cảm động
Lúc tôi xuống tàu ở thị trấn Nashville thuộc bang Tennessee thì trời đang mưa , một màn mưa màu xám kéo dài lê thê . Vì mệt nên tôi đi thẳng về khach sạn . Trong hành lang khách sạn , một người đàn ông to lớn nặng nề cứ đi đi lại lại . Có một cái gì đó trong cách đi của con người này làm tôi nghĩ đến con chó đói đang đánh hơi tìm khúc xương . Hắn có bộ mặt phì nộn , đỏ gay với cặp mắt thiếu ngủ . Hắn tự giới thiệu là Wendwood Caswell , thiếu tá Wendwood Caswell , xuất thân từ một gia đình danh giá ở miền Nam . Caswell kéo tôi vào phòng khách lớn của khách sạn , la lối gọi người bồi bàn . Hắn gọi rượu cho cả hắn và tôi . Vừa uống hắn vừa không ngớt lời giới thiệu về hắn , về gia đình hắn và về gia đình vợ . Hắn nói vợ hắn giàu lắm . Hắn thọc tay vào túi áo khoác lấy một nắm những đồng tiền ra khoe với tôi . Đến lúc ấy thì tôi đã chán hắn đến tận cổ . Tôi chào hắn rồi về phòng .
Từ cửa sổ khách sạn nhìn ra ngoài tôi thấy đường phố chìm trong im lặng , mặc dù lúc ấy mới là 10 giờ . ' Thật là một nơi yên tĩnh ' . Tôi tự nói với mình khi đã chuẩn bị lên giường nằm . ' Đúng là một thị trấn buồn tẻ tầm thường của miền Nam ' .
Tôi cũng là người miền Nam nhưng bây giờ tôi ở miền Bắc , làm phóng viên cho một tạp chí lớn . Ông chủ bút phái tôi đi Nashiville vì tạp chí có nhận được mấy tập truyện và thơ của một tác giả ở Nashiville tên là Asilea Adea . Người biên tập rất thích những tác phẩm của bà nên người ta yêu cầu tôi ký với bà một hợp đồng , theo đó bà sẽ chỉ viết riêng cho tạp chí của chúng tôi thôi .
Sáng hôm sau đúng 9 giờ sáng , tôi ra khỏi khách sạn để đi tìm bà Adea . Lúc đó trời vẫn còn mưa . Tôi vừa bước chân ra ngoài thì đã gặp ngay bác đánh xe Seezer . Bác là một người đàn ông da đen dã có tuổi , thân hình to lớn , mái tóc màu xám kiểu cách . Bác Seezer khoác một chiếc áo kỳ quái , tôi chưa từng thấy bao giờ . Chiếc áo này rất dài , lúc còn mới hẳn phải là màu xám và trước đây chắc phải là áo của một viên sĩ quan . Bây giờ thì mưa , nắng và thời gian đã làm cho nó mang đủ các thứ màu vẫn thấy trên cầu vồng . Chiếc áo chỉ còn có mỗi một khuy . Cái khuy màu vàng và to vừa bằng đồng 50 xu . Bác Seezer đứng cạnh cỗ xe ngựa , bác mở cửa xe và nói rất nhã nhặn :
- Mời Ngài lên xe , tôi sẽ đưa Ngài đến bất cứ đâu trong thị trấn này .
- Tôi muốn đến nhà số 8 - 61 phố Hoa Nhài .
Tôi nói và định bước lên xe .
Người đánh xe giữ tôi lại :
- Sao Ngài lại đến chỗ ấy ?
- Đến chỗ ấy thì việc gì tới anh ?
Tôi bực mình nói .
Bác Seezer đấu dịu , mỉm cười :
- Thưa không . Nhưng chỗ ấy là một nơi hẻo lánh của thị trấn này . Tôi chỉ đưa Ngài đến đó rồi xin đi ngay thôi .
Số 8 - 61 phố Hoa Nhài đã từng là một ngôi nhà đẹp . Còn bây giờ thì nó trở thành cổ lỗ và đang chết dần chết mòn . Tôi xuống xe .
- Xin Ngài cho 2 đô la .
Bác Seezer nói .
Tôi trả bác hai tờ giấy bạc 1 đô la . Lúc đưa tiền cho bác , tôi để ý thấy một tờ bị rách ở giữa và được dán lại bằng miếng giấy màu xanh . Tờ bạc còn bị mất một góc ở phía trên , bên phải .
Asilea tự mở cửa cho tôi . Bà trạc 50 tuổi . Mái tóc trắng chải ngược ra phía sau làm nổi rõ khuôn mặt nhẹ nhàng nhưng mệt mỏi . Bà mặc một bộ đồ màu vàng nhạt . Bộ đồ đã cú nhưng rất sạch . Asilea dẫn tôi vào phòng khách . ở giữa phòng kê một chiếc bàn đã mọt , ba cái ghế tựa và một chiếc tủ sôpha cũ màu đỏ . Bà mời tôi ngồi vào bàn và chúng tôi bắt đầu câu chuyện . Tôi nói với bà về đề nghị của tạp chí , còn bà tự giới thiệu mình . Bà xuất thân từ một gia đình danh giá ở miền Nam , cha bà làm nghề hội thẩm . Asilea Adea kể với tôi rằng bà chưa bao giờ cắp sách đến trường . Các cụ thân sinh đã thuê thầy tư về dạy cho bà học tại nhà .
Kết thúc câu chuyện , tôi hẹn hôm sau sẽ mang hợp đồng đến ký rồi đứng dậy cáo từ . Đúng lúc ấy có tiéng gõ nhẹ vào cánh cửa phía sau . A silea Adea khẽ xin lỗi rồi đi vào mở cửa . Chỉ một lát sau bà đã quay ra . Trông bà trẻ lại tới 10 tuổi , đôi mắt long lanh , hai gò má ửng hồng .
- Anh phải uống với tôi một chén trà rồi hãy đi .
Bà nói rồi cầm chiếc chuông nhỏ để trên bàn khẽ lắc . Một bé gái da đen chừng 12 tuổi chạy ra . Asilea Adea mở chiếc vĩ nhỏ và cũ lấy ra một tờ giấy bạc 1 đô la . Tờ giấy bạc được dán lại bằng một miếng giấy xanh và bị mất góc trên bên phải . Đó chính là tờ giấy bạc tôi đã trả cho bác Seezer .
- Intes , sang cửa hàng ông Baker mua cho bác 25 xu chè và 10 xu đường , nhanh lên nhé .
Đứa bé gái chạy ra khỏi phòng theo lối cửa sau . Chúng tôi nghe thấy tiếng cánh cửa khép lại . Tiếp theo đó là tiếng kêu của đứa bé . Tiếng nói của nó chìm trong sự giận dữ của một người đàn ông . Asilea đứng dậy . Bà đi ra ngoài , mặt không hề đổi sắc . Tôi nghe thấy tiếng đàn ông cục cằn lẫn với tiếng nói nhỏ nhẹ của bà . Rồi tiếng cánh cửa đạp mạnh và bà quay trở lại :
- Xin anh thứ lỗi , cuối cùng thì ngay cả đến chén trà tôi cũng không mời anh được . Bà nói . Hình như ông Baker cũng hết chè bán rồi . Chắc nó sẽ mua được chè cho cuộc gặp ngày mai .
Chúng tôi chào nhau rồi tôi quay vê khách sạn .
Trước bữa ăn cơm chiều , thiếu tá Wendwood Caswell tìm tôi . Tôi không làm sao tránh được hắn . Hắn cứ nài tôi uống rượu bằng được . Hắn móc ở trong túi ra hai tờ giấy bạc 1 đô la . Lại một lần nữa tôi nhìn thấy tờ giấy bạc 1 đô la rách được dán một miếng giấy màu xanh và bị mất một góc . Đó cũng chính là tờ giấy bạc tôi đã trả cho bác Seezer . Thằng cha này lạ thật ! Tôi cứ phân vân mãi không hiểu bằng cách nào mà Caswell lại có được tờ giấy bạc này .
Sáng hôm sau , bác Seezer đợi sẵn tôi ở bên ngoài khách sạn . Bác đưa tôi đến nhà bà Adea và đống ý chờ cho đến khi chúng tôi làm việc xong . Bà Adea trông không được khỏe . Tôi giải thích cho bà nghe về bản hợp đồng rồi bà ký ngay . Lúc định đứng dậy , nét mặt bà bỗng biến sắc , bả xỉu đi rồi ngã vật xuống sàn nhà . Tôi vội đỡ bà dậy rồi dìu bà lên nằm trên chiếc ghế sôpha cũ màu đỏ . Tôi chạy ra cổng gọi bác Seezer vào giúp . Bác chạy vội xuống phố và 5 phút sau quay lại cùng với bác sỹ . Ông bác sỹ khám cho bà Adea rồi quay sang nói với bác đánh xe người da đen .
- Bác Seezer , ông nói , bác chạy sang bảo nhà tôi đưa cho một ít sữa và mấy quả trứng nhanh lên .
Rồi ông quay sang tôi :
- Bà ấy thiếu ăn , ông nói , bà ấy còn nhiều bạn bè và họ đều muốn giúp đỡ bà ấy . Nhưng bà Caswell rất giữ ý và chỉ chịu nhờ vả có mỗi mình ông già da đen đó thôi . Ông ấy từng là nô lệ của gia đình bà .
- Bà Caswell ? Tôi nói giọng đầy ngạc nhiên . Tôi tưởng bà ấy là Asilea Adea chứ ?
- Trước khi lấy Wendwood Caswell , ông bác sỹ nói . Cách đây 20 năm bà ấy đã từng là Asilea Adea . Chồng bà ây là một con sâu rượu hoàn toàn vô dụng . Lão ta cướp của vợ đến đồng xu mà bác Seezer san sẻ cho bà .
Lúc ông bác sỹ đi rồi , tôi lại nghe thấy tiếng của bác Seezer ở phòng bên cạnh :
- Hắn lại cướp tất cả số tiền hôm qua con đưa cho bà rồi à ?
- ừ , tôi nghe thấy tiếng của A silea trả lời rất khẽ , lão lấy cả hai tờ .
Tôi liền đi vào đưa cho Asilea Adea 50 đô la . Tôi nói đó là tiền của tạp chí gửi . Rồi bác Seezer đưa tôi trở lại khách sạn .
Khoảng vài giờ đồng hồ sau , trước bữa cơm chiều , tôi ra ngoài đi tản bộ một lúc . Đến trước một cửa hàng , tôi thấy có đám đông đang bàn tán chuyện gì đó rất ồn ào . Tôi bèn rẽ vào cửa hàng . Thiếu tá Caswell đang nằm sóng sượt trên sàn . Hắn đã chết . Người ta tìm thấy hắn nằm bất tỉnh ở ngoài phố . Hắn bị giết trong một cuộc ẩu đả . Đúng là tay hắn vẫn còn nắm rất chặt . Khi tôi bước lại gần cái xác thì bàn tay phải của Caswell bỗng duỗi ra . Có cái gì đó rơi xuống và lăn đến cạnh chân tôi . Tôi giẫm một bàn chân lên . Sau đó , tôi cúi xuống nhặt cái vật ấy bỏ vào túi áo .
Người ta nói một tên ăn cắp đã giết Caswell . Họ bảo Caswell khoe với mọi người là hắn có 50 đô la . Nhưng khi tìm thấy cái xác thì trên người hắn chẳng còn xu nào .
Sáng hôm sau , tôi rời Nashville . Lúc tàu chạy ngang qua sông , tôi lấy trong túi áo ra cái vật hôm qua rơi khỏi bàn tay đã chết của Caswell . Tôi ném nó xuống dòng sông đang chảy lững lờ phía dưới . Đó là một chiếc khuy áo . Chiếc khuy màu vàng . Chiếc khuy cuối cùng trên áo khoác của bác Seezer
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 23-03-2008 11:03:44 am Tiêu đề: |
|
|
Đâu là tình yêu đích thực
Người Pháp có câu ngạn ngữ: "Tình yêu là cái đi tìm thì không thấy, không định tìm nó lại đến" . Đề tài tình yêu bao giờ cũng là nguồn cảm hứng vô bờ cho các nhà thơ, nhà văn, các văn nghệ sĩ nói lên những cảm xúc của mình. Nhà thơ Xuân Diệu nói rằng:
"Làm sao sống được mà không yêu.
Không nhớ, không thương, một kẻ nào?"
Vâng, con người ta hạnh phúc nhất là khi yêu và được yêu, thế nhưng trong cái thế giới hiện đại này không ít những người, đặc biệt là những bạn trẻ chưa hiểu hết được đâu là tình yêu đích thực, đâu là tình yêu giả dối và đặt đúng giá trị của nó vào trong cuộc sống? Chúng ta đang sống dưới thời buổi kinh tế thị trường cùng nên văn hóa ngoại lai bằng mọi con đường từ khắp nơi đổ vào, dường như mọi cái đều bị ảnh hưởng bởi quy luật chi phối của nó. Không trừ cả lĩnh vực tình yêu? Yêu nhanh, yêu gấp, yêu xô bồ, cùng lúc yêu nhiều người, yêu theo phong trào... như một "bệnh dịch" trong giới trẻ thời nay, không dám nói là tất cả nhưng không thể phủ định là không có. Nhất là trong giới học sinh, sinh viên - thế hệ tương lai của đất nước, ngày càng xuất hiện những biểu hiện "ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, học bình thường, yêu là chính", với những cuộc tình tạm bợ, chóng vánh, lịch hẹn hò còn kín hơn lịch học tập... Những mối tình „ri-đô”, mối tình „nhà trọ” (thuê nhà, sống với nhau như vợ chồng), mối tình „góp nhặt” xuất hiện ngày càng nhiều. Năm thứ hai mà chưa có mối tình nào đã bị coi là có vấn đề, để rồi trớ trêu thay, những ai không theo được làn sóng yêu đương „hiện đại” ấy lại là trung tâm của sự công kích, chế giễu:
„Thương thay những kẻ từ bi
Chưa yêu đã sợ chia ly có ngày...”
Phẳi chăng đó là cách suy nghĩ về tình yêu của thế hệ trẻ thời nay? Chắc rằng không phải như vậy. Tình yêu nam nữ là một loại tình cảm đặc biệt, đó là sự rung động của hai trái tim tình nguyện đến với nhau, nó khác hoàn toàn với tình bạn, tình cảm gia đình, tình yêu thương cộng đồng... Vậy làm thế nào để xác định được đâu là tình yêu đích thực trong thời buổi ngày nay?
Có thể nói rằng tình yêu chân chính ngày nay trước hết là tình yêu phải có mục đích, mục đích ở đây không phải là những suy tính nhỏ nhen vụ lợi mà phải biết yêu tâm hồn, yêu trí tuệ vượt mỏi khó khăn trở ngại để đến với nhau, xác định yêu để đi đến cái đích cuối cùng là hôn nhân, xây dựng hạnh phúc gia đình. Phải chủ động đến với nhau một cách đàng hoàng đứng đắn, càng yêu người bao nhiêu, thì càng yêu đời, yêu công việc, yêu cuộc sống bấy nhiêu. Biết hy sinh bảo vệ tình yêu, vị tha có bản lĩnh, biết khi nào xây tổ ấm cho mình là thích hợp. Ngoài ra còn phải biết chờ đợi để tình dục và tình yêu hòa làm một, khoái cảm của tình yêu không biến thành nhục dục.
Đối lập với tình yêu chân chính thời nay là tình yêu vật chất, tình yêu thủ đoạn, yêu để mà yêu, yêu gần hơn là yêu xa... Nó là biểu hiện của yêu tốc độ, yêu xô bồ không kén chọn, yêu thể xác theo kiểu bản năng hơn lý trí... đó là những tình cảm yêu không thể chấp nhận...
Có thể nói tình yêu đích thực là một loại văn hóa cao cấp của con người, nó không phải là sự bốc đồng trong chốc lát rồi tan biến, nó không cho phép xuất hiện dấu vết thô thiển của loài động vật, mà nó là một thứ văn hóa trường tồn. Tình yêu đích thực chỉ dành riêng cho những người hiểu nó, biết trân trọng, nâng niu, ấp ủ, gìn giữ nó... như những người có văn hóa.
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 23-03-2008 10:03:53 am Tiêu đề: |
|
|
đọc xem thử bạn có còn suy nghĩ gọi là tình yêu trẻ con không nhỉ ?
Một cuộc phỏng vấn nhanh của chúng tôi với những cô cậu bé từ 6- 10 tuổi: Tình yêu là gì? Trẻ con thì biết gì về tình yêu cơ chứ? Hãy đọc những lời sau đây để cùng ngạc nhiên về việc đầu óc còn ngây thơ và non trẻ, các cô cậu bé đã có những định nghĩa tình yêu thật đơn giản, ngộ nghĩnh, nhưng không kém sâu sắc và thật đáng suy nghĩ.
- Tình yêu là cảm giác đầu tiên bạn cảm thấy trước khi đủ rắc rối xảy ra.
- Khi bà tớ bị viêm khớp, bà không thể cúi xuống cắt sửa móng chân được. Cho nên ông tớ làm hộ bà tớ, làm nhiều đến mức tay ông cũng bị viêm khớp. Đó là tình yêu.
- Khi có ai đó yêu bạn, cái cách mà người đó gọi tên bạn cũng khác những người khác. Bạn biết tên của bạn được an toàn khi được nói ra từ miệng của người đó.
- Tình yêu là khi hai người không cần dùng nước hoa mà họ vẫn thích đi cùng nhau để cảm thấy mùi của nhau.
- Tình yêu là khi bạn ăn cùng người đó, bạn cho người đó hết phần thức ăn của bạn mà không cần người đó phải cho lại bạn miếng nào hết.
- Khi bạn kể cho người bạn yêu nghe về một cái gì đó không tốt của bạn, bạn nghĩ người đó sẽ không yêu bạn nữa. Nhưng rồi bạn rất ngạc nhiên vì không những người đó vẫn yêu bạn, mà người đó còn yêu bạn nhiều hơn trước.
- Tình yêu là khi bạn nói với một người là bạn thích cái áo sơ-mi người đó đang mặc, và rồi ngày nào người đó cũng mặc nó.
- Tình yêu xuất phát từ trái tim của con người, nhưng chính các thiên thần làm nên những trái tim đó.
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 23-03-2008 10:03:50 am Tiêu đề: Ba người trong cuộc đời bạn |
|
|
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi người phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất, khi đã trãi qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại. Thật đáng tiếc trong cuộc sống hiện tại cả 3 người này thường không cùng 1 người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, ngưới yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất, và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất , cũng 0 phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình, khi anh (cô) ta yêu bạn, đó là lúc anh (cô) ta thực sự yêu bạn. Nhưng khi anh (cô) ta không yêu bạn thì cũng thực sự là không yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ không yêu khi anh (cô)ta đang yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn. Khi một người không còn yêu mình nữa muốn rời xa mình, mình cần phải hỏi lại bản thân có còn yêu anh (cô)ta nữa 0, nếu bạn không còn yêu người ấy nữa tì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu đừng bao giờ ngăn cản, nếu như bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thực sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh(cô) ta nữa, và nếu như bạn kh6ng còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trách anh(cô) ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không th6ẻ đem mặt trăng cất vào trong hộp , nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người , bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thực sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh(cô) ta, yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn cả khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh(cô) ta mà hy vọng anh(cô) ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh(cô) ta nữa. Yêu một người nào đó thực sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu.
Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu, tình yêu chân chính sẽ không bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề , phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả cũng chỉ vì ta không tin đối phương…….. Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời long đất lỡ, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy.
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
^_^@RUACON@^_^ !...VIP...!


Ngày tham gia: 19 11 2006 Số bài: 606 Đến từ: Cạnh nhà Rainie...!
|
Gửi: 23-03-2008 10:03:55 am Tiêu đề: ..::Love Stories::.. |
|
|
Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằnh anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng.
Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó. Ðôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Ðến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.
Chàng trai bật khóc.
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa.
Chỉ bởi vì họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ. Nhưng điều này không còn có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
Trong tình yêu chẳng còn gì tồi tệ hơn để nhớ thương một người là ngồi cạnh họ và lo sợ rằng sẽ mất họ.
_________________ (_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._)
(_.•´¯`•._)-•=»‡«=•-ღ RC ღ-•=»‡«=•-(_.•´¯`•._) |
|
| Về Đầu Trang |
|
|